Những đứa trẻ bị hội chứng Down và bài học người Ý đã dạy tôi

Xin kể lại những chuyện tôi đã được chứng kiến trong những năm sống ở đây về cách người Ý đối xử với những trẻ em thiệt thòi như khuyết tật, Down, tự kỷ.

Có đôi khi cuộc sống bận rộn nơi này cuốn tôi đi, khiến tôi quên mất khái niệm về thời gian, có lúc giật mình vì thấy thời gian nhanh như tên bắn, tôi đã ở Ý được hơn 5 năm rồi.
Tôi còn nhớ năm đầu tiên ở Ý tôi đã từng chán chường và không thôi nung nấu ý định trở về Việt Nam. Phần vì chưa biết tiếng Ý, phần vì không có việc làm, phải sống phụ thuộc vào chồng rất khó chịu, thêm nữa ở Hà Nội tôi có bạn bè yêu quý, tôi nhớ quay quắt từng góc phố Hà Nội, nhớ những buổi trà chanh chém gió, những chuyến đi phượt vùng cao nắng gió…
Những đứa trẻ bị hội chứng Down và bài học người Ý đã dạy tôi - ảnh 1
Cậu bé luôn được các cô giáo hay huấn luyện viên nhiệt tình giúp đỡ
Thế rồi tôi cũng hoà nhập với nước Ý tự lúc nào, nước Ý giờ là nhà còn Việt Nam là quê hương. Nếu ai hỏi tôi có muốn về Việt Nam không, câu trả lời sẽ rất khó vì tôi yêu Việt Nam nhưng để chọn được sống thì tôi chọn đất nước này.
Có rất nhiều lý do để yêu đất nước hình chiếc ủng xinh đẹp này nhưng lý do chính mà nước Ý hoàn toàn chinh phục trái tim tôi đó là một nước Ý của những con người nhân văn, nhân ái.
Tất nhiên ở bất cứ đâu cũng có người tốt, người xấu nhưng chưa ở đâu tôi gặp nhiều người tốt như ở đây. Kể chuyện về những người Ý nhân hậu thì rất dài. Tôi chỉ xin kể lại những chuyện đã chứng kiến trong những năm sống ở đây về cách người Ý đối xử với những trẻ em thiệt thòi như khuyết tật, hội chứng Down, tự kỷ.

Những đứa trẻ bị hội chứng Down và bài học người Ý đã dạy tôi - ảnh 2
Cái ôm thật chặt của bạn sau khi cậu bé bị Down này vừa hoàn thành đường chạy của mình
Từ khi con gái tôi 6 tuổi, hàng ngày đưa con đi học bơi tôi luôn gặp các bố mẹ đưa con bị khuyết tật, Down đi bơi đều đặn. Các giáo viên luôn xếp lớp học bơi tối thiểu một bạn bị một vấn đề nào đó cùng với các bạn bình thường khác.
Điều đó tạo nên sự bình đẳng và cơ hội cho các bé bình thường khác có thể kết bạn và giúp đỡ bạn thiệt thòi hơn mình. Nên trẻ con ở đây nhìn chung không lạ lẫm với các bạn bị Down hay khuyết tật và thậm chí còn luôn giúp đỡ các bạn ấy nếu có dịp.
Ở trường cũng không có lớp đặc biệt dành cho trẻ mắc các vấn đề này, nếu năm học mới có trẻ bị hội chứng Down hay tự kỷ nhập học, các bạn ấy sẽ được chia đều vào các lớp bình thường, nếu lớp nào có trẻ bị các bệnh này sẽ có sỉ số ít hơn các lớp khác khoảng 5-6 học sinh để cô giáo có thể tập trung hơn đến học sinh đặc biệt của mình.
Hàng năm trước khi kết thúc năm học, nhà trường luôn tổ chức một cuộc thi chạy khá chuyên nghiệp ở sân vận động cho các bạn học sinh cùng khối. Tôi là nhiếp ảnh gia nên hay mang theo máy ảnh lớn và ống kính dài đi chụp các con.
Những đứa trẻ bị hội chứng Down và bài học người Ý đã dạy tôi - ảnh 3
Một cái bắt tay và cổ vũ “bạn giỏi lắm” từ một người bạn khác
Hai năm gần đây, họ gửi thông báo yêu cầu các bố mẹ ngồi trên khán đài cổ vũ, việc chup ảnh được dành cho một thanh niên 18 tuổi bị hội chứng Down thực hiện. Họ muốn dành cơ hội đặc biệt này cho niềm đam mê nhiếp ảnh, họ muốn cậu ấy được làm việc và cảm thấy có ích, trách nhiệm với cộng đồng.
Tôi đã rất xúc động và hoàn toàn vui vẻ với quyết định này. Nên hai năm nay khi đi xem các con thi chạy tôi luôn đứng sau cậu ấy, nếu cậu ấy cần giúp đỡ tôi sẵn sàng truyền đạt những thứ cậu chưa thành thạo.
Cuối buổi thi chạy sẽ có lễ trao giải, sau các giải nhất nhì ba thì sẽ có một số phần quà khuyến khích bằng màn bốc thăm, một em bé bị Down luôn được mời lên bốc thăm để gọi tên các bạn trúng phần thưởng. Tôi nhìn các bạn khác vây quanh em ấy, ôm và thơm má em ấy mà thấy thật ấm lòng.
Những đứa trẻ bị hội chứng Down và bài học người Ý đã dạy tôi - ảnh 4
Cậu bé này được chọn nhảy chính trên sân khấu trong buổi biểu diễn có quy mô lớn ở nhà hát thành phố
Con gái tôi hai năm nay tham gia “boy scout” (hướng đạo sinh) một hoạt động cực kỳ nhân văn và rèn luyện trí tuệ, thể lực, kỹ năng sống và khả năng hoà nhập với thiên nhiên.
Trong gần 50 hướng đạo sinh có một em trai bị Down, em luôn được khen ngợi, giao những việc quan trọng như điểm danh và đọc tên các bạn, hô khẩu lệnh chào cờ, các bạn khác được giao nhiệm vụ luôn sát cánh và giúp đỡ bạn ấy.
Năm đầu tiên đi cắm trại trên núi một tuần còn có mẹ bạn ấy đi cùng, năm thứ hai đội trưởng quyết định để bạn ấy hoàn toàn độc lập không cần mẹ. Sau một tuần trở về, bạn hoàn toàn vui vẻ và tiến bộ rõ rệt nhờ có sự giúp đỡ của các bạn khác. Bố mẹ bạn đã rơm rớm nước mắt khi đón con về vì thấy rắn rỏi, vui vẻ hoạt bát hơn.
Những đứa trẻ bị hội chứng Down và bài học người Ý đã dạy tôi - ảnh 5
Mỗi khi cậu bé hoàn thành bước nhảy đẹp, cả nhà hát lại vỗ tay tán thưởng không ngớt
Trong buổi biểu diễn nghệ thuật cuối năm có quy mô gần như hoành tráng nhất ở nhà hát thành phố, tôi đã rất ấn tượng khi có đến 2 bài nhảy mà những giáo viện dạy nhảy đã cho một em bé bị Down tham gia làm người nhảy chính. Mỗi khi cậu bé hoàn thành một động tác đẹp là khán giả vỗ tay không ngớt.
Không chỉ ngưỡng mộ sự nhân ái của cộng đồng dành cho các em nhỏ thiệt thòi mà tôi còn ngưỡng mộ chính những người đã sinh thành ra các em. Tôi thấy họ kiên trì và nhẫn nại với con, tự hào về con mình và thường xuyên đưa các em đi tham gia các hoạt động ngoại khoá, đi du lịch…
Tôi từng chứng kiến một em bé bị khuyết tật nặng với nửa khuôn mặt bị biến dạng được bố mẹ đưa đi tham gia lễ hội hoá trang, ông bố đã không ngừng chụp ảnh con gái trong bộ trang phục công chúa với ánh mắt đầy yêu thương và tự hào.
Những đứa trẻ bị hội chứng Down và bài học người Ý đã dạy tôi - ảnh 6
Cậu bé được chọn làm người bốc thăm và gọi tên các bạn trúng phần thưởng may mắn, phía sau là cậu nhiếp ảnh gia cũng bị Down mà tôi đã kể trong bài
Sẽ còn rất nhiều những câu chuyện khác mà tôi không thể kể hết trong phạm vi một bài viết ngắn, chỉ xin chia sẻ câu chuyện gần đây nhất vô cùng đáng yêu mà tôi được chứng kiến.
Một buổi tối tôi mời gia đình cô bạn thân đến nhà ăn tối. Cô ấy có một cậu bé 5 tuổi cực kỳ đẹp trai và dễ thương, trước bữa ăn tôi nghe cậu bé đòi mẹ điện thoại để nói chuyện với mẹ nuôi: “Mẹ biết không, hôm nay ở biển con gặp một bạn gái, bạn ấy không giống các bạn khác nhưng ngoan và dễ thương lắm, con đã thơm bạn một cái vào má đấy. Con không sợ bạn ấy đâu, bạn ấy rất ngoan và đáng yêu mà”.
Nghe thấy vậy tôi tò mò quá liền quay sang hỏi mẹ cậu bé là “Luca đang nói về ai đấy?”. Cô ấy mới kể rằng hôm nay trên bãi biển, mẹ con cô ấy gặp một cô bé khuyết tật, có khuôn mặt hoàn toàn biến dạng có thể khiến cho người nào mới nhìn cảm thấy sợ hãi. Bố cô bé rất dũng cảm, đã quyết định từ bỏ công việc của mình và dành toàn bộ thời gian chăm sóc cho con 10 năm nay, mẹ cô bé đã mất ngay sau khi sinh. Cô bé đã trải qua không biết bao nhiêu tai biến hiểm nghèo, bao lần phẫu thuật, đã không tự đi đứng nói cười được vì không cử động được các cơ, vậy mà với sự kiên trì của người bố bao năm, giờ đây bé đã khá hơn rất nhiều, có thể tự di chuyển được mặc dù vẫn mang một khuôn mặt hoàn toàn biến dạng. Bố cô bé yêu con vô cùng và nguyện suốt đời chăm sóc con. Khi cậu bé 5 tuổi Luca – con của bạn tôi nhìn thấy cô bé mới lần đầu cũng hơi sợ hãi, nhưng bạn tôi đã động viên: “Nào, con đừng sợ thế chứ, bạn ấy chỉ hơi khác biệt thôi nhưng mẹ tin chắc bạn ấy rất ngoan, không tin con cứ thể đến gần và chào bạn ấy mà xem”.
Luca đã hoàn toàn tin mẹ và tiến đến chào cô bé dù vẫn hơi è dè, cô bé ấy đã nhoẻn miệng cười một cách khó khăn để chào lại Luca. Luca thấy rất vui dù vẫn hơi dè chừng nhưng chỉ 5 phút sau là hoàn toàn tự tin để nói chuyện với bé.
Tôi vẫn tiếp tục nghe Luca hào hứng kể cho mẹ nuôi về người bạn mới, câu cuối cùng là: “Lần sau nhất định con sẽ nói là bạn ấy rất xinh đẹp”.
Những đứa trẻ bị hội chứng Down và bài học người Ý đã dạy tôi - ảnh 7
Tình bạn đẹp
Câu chuyện của một người mẹ dạy cậu bé 5 tuổi đã khiến tôi xúc động, có thể với họ đó là điều bình thường nhưng với tôi, một người lớn lên trong một xã hội mà trẻ em khuyết tật chưa được cộng đồng đối xử và nhìn nhận một cách bình đẳng thì lại là một điều thật khác biệt.
Ở Việt Nam tôi có chị bạn có con bị tự kỷ mà đi học hay bị bạn bè trêu là thằng dở hơi, thần kinh. Cô giáo cũng không dành tình cảm đặc biệt nào nếu hàng tháng bố mẹ không đưa đều phong bao. Chị tâm sự nhiều lúc giờ ra chơi đến ngó trộm con thấy con lủi thủi chơi một mình mà chảy nước mắt, chị ước có thật nhiều tiền để mang con sang các nước văn minh sống để không bị kỳ thị.
Tôi nghe mà buồn biết bao, tôi biết bản chất người Việt nhân hậu nhưng kỹ năng giáo dục con trẻ còn có nhiều điều nên học tập phương Tây. Nếu ai chưa đi nước ngoài sẽ nghĩ người phương Tây lạnh lùng, sòng phẳng nhưng thực tế thì ngược lại, họ rất tình cảm và công bằng.
Họ không bao giờ thể hiện sự thương hại mà thông cảm và giúp đỡ trẻ em và người kém may mắn một cách hoàn toàn tự nhiên, họ dạy con từ những bài học đơn giản như mẹ Luca.
Tôi muốn chia sẻ những câu chuyện này tới bố mẹ Việt, bên cạnh việc dạy con thành bé ngoan, trò giỏi, đạt nhiều thành tích… hãy dạy con những điều tưởng chừng như đơn giản mà đôi khi chúng ta quên mất:” Hãy tôn trọng sự khác biệt và đối xử bằng sự chân thành với những trẻ em khuyết tật hoặc không được may mắn như mình”.

Nguồn: http://thanhnien.vn/doi-song/nhung-dua-tre-bi-hoi-chung-down-va-bai-hoc-nguoi-y-da-day-toi-741928.html

Advertisements

Hòa nhập với trẻ khuyết tật: Khi thể chất không phải là rào cản duy nhất..

Vừa bước vào khu vui chơi, tôi nghe tiếng một cậu bé gọi tên con trai tôi. Vừa quay người lại, chúng tôi thấy cậu bé đang chạy lại: Tụi này đang chơi bóng đá này! Cậu muốn vào đội khônggg?”

Thường thì bọn trẻ sẽ chẳng mấy ngạc nhiên với những lời rủ rê kiểu này. Nhưng với con trai tôi, năm nay đã 7 tuổi, thì đây gần như là lần trải nghiệm đầu tiên. Vài tháng ngay trước sinh nhật lần thứ 3, con trai tôi đã mất khả năng đi lại và nói do một chứng bệnh thần kinh hiếm.

Tôi đã cho con đi học ở một trường cách nhà vài dặm trước khi chuyển sang ngôi trường mới này. Tôi đã đấu tranh để con được học ở đó, một trong số những nơi hiếm hoi ở Manhattan mà ở đó tất cả các phòng học, phòng thể thao, căng tin và hội trường đều có lối đi dành cho xe lăn. Tôi đã rất quyết tâm cho con đi học ở đó – một ngôi trường “không có rào cản.”

Nhưng chỉ một vài tháng sau đó, tôi đã nhận ra rằng còn có những rào cản khác đối với việc hòa nhập của con ngoài những khác biệt về thể chất. Sự tương tác duy nhất giữa những đứa trẻ ở hai “lớp học đặc biệt” và các học sinh khác trong trường là trong những giờ chơi kéo dài nửa tiếng mỗi tuần với học sinh ở các lớp lớn. Ngoài sáu học sinh khác trong lớp đặc biệt, trong đó chỉ có một là bạn của con trai tôi, bọn trẻ không còn cơ hội nào để chơi cùng các bạn khác trong trường.

Ở khu tôi ở cũng vậy. Sau những ngày dài ở bệnh viện và những chuyến đi dài mới tới được trường, con trai tôi không có nhiều bạn ở trong khu. Lũ trẻ thường chỉ nhìn chằm chằm hoặc quay đi chỗ khác. Tôi rất muốn làm gì đó để có thể chấm dứt sự cô đơn và tách biệt của con trai cả ở trường lẫn ở nhà.

Trong những ngày dài con trai tôi ở bệnh viện, tôi đã chứng kiến thằng bé kết bạn với những đứa trẻ là anh chị em của các trẻ nằm cùng phòng. Những đứa trẻ này đã hiểu về sự khác biệt ngay từ khi còn rất nhỏ, và vì thế rất thông cảm và yêu thương con trai tôi. Từ đó tôi càng quyết tâm tìm một ngôi trường gần nhà hơn để có thể giúp con cảm thấy thân thuộc và có nhiều trải nghiệm hơn với cuộc sống xung quanh mình.

May mắn thay, một trong những ngôi trường ở gần nơi chúng tôi sống đã được xây dựng với mô hình Dạy học hòa nhập – tất cả học sinh đều được học và chơi cùng với nhau dù có hay không có những nhu cầu đặc biệt. Mục tiêu của nhà trường là ngay trong mỗi lớp học đều thể hiện sự đa dạng của xã hội.

Dù đã đăng ký cho con nhưng tôi vẫn cảm thấy lo lắng. Nhỡ con không thể kết bạn thì sao? Nhỡ các bố mẹ khác cho rằng sự có mặt của con trai tôi sẽ làm mất thời gian và công sức của giáo viên và nhà trường, và sẽ không đồng ý để thằng bé học trong lớp?

Vài tuần trước khi năm học mới bắt đầu, tôi gặp hai đứa trẻ mặc áo phông đồng phục của trường. Sau khi tôi giới thiệu con trai mình sẽ vào học lớp 1 ở trường năm nay, mẹ của hai đứa trẻ cũng tự giới thiệu về bản thân mình và hỏi thằng bé sẽ học lớp nào. Tôi rụt rè trả lời. Người mẹ reo lên:” Hay quá! Thế là cùng lớp với con gái em đấy!” Nói rồi cô quay sang hai đứa con và nói với giọng hồ hởi: “Mấy đứa tha hồ được chơi với nhau ở trường nhé!”

Cậu bé trai nhanh chóng trả lời: “À, có thể có một số trò bạn ấy không chơi được đâu mẹ, vì bạn ấy có đi được đâu!”

Người mẹ đáp lại: “Không, các con sẽ phải cách chơi khác đi để bạn sẽ chơi cùng được chứ!”

Đó là lần đầu tiên tôi được chứng kiến một ai đó thể hiện một cách thật là rõ ràng quan điểm rằng thay vì chấp nhận việc cô lập một đứa trẻ khác biệt, cần phải sáng tạo để mọi đứa trẻ đều có thể được hòa nhập. Con trai út của cô cũng là một đứa trẻ đặc biệt. Con gái cô đã giúp con trai tôi có một ngày nhập học thật là suôn sẻ. Con bé đã trở thành người bạn thân của gia đình tôi ở sân chơi của khu phố.

Con trai tôi không thường xuyên nhìn vào mọi người khi nói. Thỉnh thoảng thằng bé còn chảy nước rãi, và phát ra những âm thanh mà những đứa trẻ khác không thể hiểu nổi. thằng bé có những cử động kỳ là. Nhưng với sự hỗ trợ và những điều chỉnh phù hợp, con trai tôi có thể học, chơi, bơi, trượt băng, trượt tuyết, múa và cả cưỡi ngựa nữa. Ở trường, từ cán bộ nhân viên tới các bạn học sinh khác trong lớp đều học cách điều chỉnh để thằng bé có thể tham gia vào các hoạt động. Con trai tôi cũng như tất cả mọi đứa trẻ khác, với những phẩm chất và tính cách độc đáo của riêng mình.

Giờ đây mỗi khi tới công viên, con trai của tôi thường được các bạn chào đón và mời tới chơi cùng. Các bạn chờ đợi rất kiên nhẫn trong khi tôi giúp con bước ra khỏi xe lăn tới gần cột gôn và giúp con giữ thăng bằng khi làm thủ môn. Tôi cảm thấy rất tự hào vì những nỗ lực của thằng bé để có thể tham gia trò chơi, và cả vì lũ trẻ đã mời thằng bé cùng chơi mà không hề đắn đo. Có rất nhiều chỗ khác ở trong trường vẫn chưa có lối đi cho xe lăn. Nhưng chúng tôi đã nhận ra rằng, một môi trường thực sự “không có rào cản” không chỉ nằm ở kiến trúc của các tòa nhà, mà còn ở thái độ cởi mở và tôn trọng sự khác biệt.

Nguồn:  http://www.nytimes.com/2016/09/02/well/family/when-the-barriers-arent-just-physical.html?action=click&contentCollection=Well&module=RelatedCoverage&region=Marginalia&pgtype=article&_r=0

 

The Helping Hand – A Story by Z. Murphy and L. Kranen

Đoạn phim ngắn The Helping Hand kể về cậu bé Daniel Wilson và người bạn đặc biệt của em có tên là Pinchy. Từ khi sinh ra, cánh tay bên phải của Daniel có độ dài chỉ bằng một nửa cánh tay bình thường, và chỉ có hai ngón tay. Tuy cánh tay đặc biệt gây nhiều bất lợi cho Daniel, như là em không thể đạp xe hay đánh bóng giỏi, nhưng điều đó không làm em bận tâm. Daniel là một cậu bé tò mò, thích tìm hiểu về khủng long và các loại máy móc.

Một lần cha mẹ của Daniel đọc trên một tờ báo địa phương về một nhóm sinh viên kỹ thuật đã thiết kế một cánh tay giả cho một cậu bé khác trong vùng, và họ đã liên lạc với trường đại học để nhờ được giúp đỡ. Mark Calhoun và Jacob Price – hai sinh viên năm cuối ngành công nghệ Y-sinh học tại trường Rose-Hulman, rất hào hứng nhận lời mời và bắt tay vào thiết kế cánh tay giả cho Daniel, sử dụng kỹ thuật thiết kế và sản xuất với sự hỗ trợ của máy tính (phần mềm CAD/CAE của Siemens).

Sản phẩm cuối cùng dành cho Daniel, với tên gọi là Pinchy, đáp ứng được những yêu cầu đặc biệt của em: đó là có màu đỏ, và giúp em làm được những thứ mà bình thường em chưa làm được như cầm cốc, đạp xe, hay đánh bóng. Thiết bị này được điều khiển bởi các nút trượt (tương tự như các nút ở bảng điều khiến âm thanh) để điều khiển cánh tay, khuỷu tay và cổ tay. Daniel có thể điều khiến các nút này mà không cần dùng đến cánh tay còn lại. Sản phẩm này đã lọt vào danh sách những thiết kế tiềm năng nhất của trường Rose-Hulman.

Phát hiện sớm tự kỷ và can thiệp sớm ở trẻ sơ sinh

Một nghiên cứu mới được công bố của trường Đại học bang California (Hoa Kỳ) cho thấy những dấu hiệu lạc quan rằng nếu tự kỷ được chẩn đoán và can thiệp từ rất sớm, chúng ta có thể giúp trẻ “khôi phục” lại những kết nối trong não bộ và loại bỏ các triệu chứng của tự kỷ.

Chương trình trị liệu chuyên sâu trong nghiên cứu này kéo dài 12 tuần, với các buổi huấn luyện kéo dài 1 giờ theo mô hình Denver (Denver Model) nhằm khuyến khích trẻ phát triển các tương tác xã hội. Các phụ huynh dành phần lớn thời gian để chơi với trẻ – giống như tất cả các cha mẹ khác, nhưng dưới sự quan sát và góp ý của các chuyên gia. Chị Megan, một người mẹ có con tham gia vào nghiên cứu, chia sẻ: “Hàng tuần, chúng tôi đến, chơi và tương tác với con qua những đồ chơi hay vật dụng, và tiến sĩ Rogers sẽ hướng dẫn. Ví dụ, cô sẽ nói “Chị có thấy con bé đã nhìn sang hướng khác rồi không? Hãy thử nói nhẹ nhàng hơn,” hoặc “Chị đang ngồi gần quá.”

Hãy quan sát những biểu hiện ở con, và thử tăng cường độ chơi thêm một chút nữa. Nhưng không nên ép trẻ quá, vì trẻ tự kỷ vô cùng nhạy cảm. (Tiến sĩ Sally Rogers, ĐH bang California, Hoa Kỳ)

Chị Megan chia sẻ thêm: “Chủ yếu tôi tương tác với con lúc ở nhà, cố gắng thu hút ánh mắt của con theo hướng nhìn của tôi, hoặc hướng dẫn con đưa đồ hay lật các trang sách. Trong lúc chơi hay cho con ăn, cũng cần phải chú ý xem con đang cố gắng nói gì, muốn gì hay cần gì.” Cha mẹ có thể dần dần học cách nhận biết các tín hiệu hay thông tin từ phía trẻ; ví dụ khi Megan và con gái Isobel chơi trò đập tay, Isobel khẽ kêu lên và điều này chứng tỏ Megan có thể đã chơi quá nhanh hoặc đập tay quá mạnh vào con.

Kết quả của chương trình huấn luyện là 6 trong số 7 trẻ sơ sinh tham gia phát triển kỹ năng xã hội và ngôn ngữ bình thường ở độ tuổi 2-3. Cần phải chú ý rằng với số lượng trẻ tham gia nghiên cứu là quá nhỏ, cộng thêm việc chúng ta không thể biết chắc chắn trẻ có tự kỷ hay không do được chẩn đoán từ quá sớm, chưa thể đưa ra ngay kết luận về tác dụng của việc can thiệp này. Tuy nhiên, đây là một dấu hiệu lạc quan dành cho các bậc phụ huynh, đồng thời nhắc nhở rằng việc bám sát sự phát triển và các mốc phát triển quan trọng ở trẻ cũng như dành thời gian chơi và tương tác với con có thể mang lại nhiều lợi ích cho con bạn.

Chị Megan chia sẻ thêm về những dấu hiệu tự kỷ sớm ở Isobel: Isobel đã không đạt được tới cột mốc phát triển quan trọng đầu tiên lúc 2 tháng tuổi – con bé gần như không có giao tiếp mắt. Isobel có thể nhìn theo hướng của bạn, nhưng thực sự không có giao tiếp mắt. Chúng tôi đi vào phòng và con bé thậm chí không quay lại, trong khi các kết quả kiểm tra thị lực và thính lực đều bình thường. Con bé cũng có một số hành vi, như là nhìn chằm chằm vào tay của mình mà không để ý tới gì khác. Anh trai của Isobel thường chạy nhảy xung quanh cố gắng thu hút sự chú ý, nhưng Isobel chỉ quay mặt vào tường và không quay ra nhìn bất cứ thứ gì cả.” 

Một số các dấu hiệu khác là nhìn chăm chú trong thời gian rất lâu vào vật gì đó; và các hành vi lặp đi lặp lại. Một số trẻ sơ sinh rất thích nhìn ngón tay, đưa tay qua lại trước mặt, hoặc nhìn vào bóng của chúng dưới ánh đèn. Một số bé lại thích những chuyển động lặp đi lặp lại của đồ vật, vì thế bé sẽ đẩy đi đẩy lại các đồ vật hoặc xem chúng lăn tròn. Ngoài ra con các dấu hiệu như trẻ không bập bẹ nói, không cười hay không tương tác với mọi người.

Sưu tầm và dịch: CLB RUBIC – Nguồn: http://www.nbcnews.com/health/kids-health/treating-infants-autism-may-eliminate-symptoms-n198671

Sân chơi đặc biệt giúp trẻ tự kỷ hình thành kỹ năng xã hội

 

We-Saw, bập bênh gồm 4 người chơi khuyến khích trẻ mời các bạn cùng chơi. (Ảnh: Landscape Structures)
 
Với những kiểu sân chơi đặc biệt đang được xây dựng ở Maryland và nhiều nơi khác tại Mỹ, việc mời bạn cùng chơi chung – vốn là một điều khó khăn đối với trẻ tự kỷ, có thể trở nên dễ dàng hơn. Trung tâm Shafer, một trường học ở Owings Mills dành cho trẻ tự kỷ từ 2 đến 8 tuổi, mới đây đã lắp đặt một sân chơi nhằm giúp trẻ phát triển tương tác xã hội và kỹ năng vận động. Kristen DeBoy, một nhà trị liệu phân tích hành vi ứng dụng tại Trung tâm Shafer, nói rằng: “ Rất nhiều khoảng và đồ dùng trên sân cần có nhiều hơn một người sử dụng. Điều này sẽ tạo cơ hội cho các tương tác xã hội.”

Sân chơi gồm có xích đu làm bằng lốp xe , đường chạy, thanh thăng bằng, bập bênh nhiều ghế có tên là We-saw, một thiết bị đồ chơi giống như vòng quay ngựa gỗ gọi là omni-spin. Các thiết bị của sân chơi này đều giống với  sân chơi thường, nhưng lại có yếu tố giác quan, chẳng hạn như cầu trượt bằng con lăn rất hữu ích cho trẻ tự kỷ.

Trung tâm Shafer không phải là trường học duy nhất có sân chơi như vậy dành cho trẻ tự kỷ. Viện Kennedy Krieger đã lắp đặt một sân chơi cho chính học sinh của Viện, và có nhiều sân chơi tương tự khác trên khắp cả nước.

Luke Kalb, nghiên cứu sinh Khoa Sức khỏe tâm thần, Đại học Johns Hopkins, cho biết: Các nhà nghiên cứu đã bắt đầu xem xét sân chơi như một phương phát trị liệu cho trẻ tự kỷ từ đầu năm 1975. Các sân chơi có thể được lắp đặt hướng tới những “thiếu hụt” của trẻ tự kỉ, như là thiếu kỹ  năng xã hội, thiên hướng quá thích thú hay phớt lờ xung quanh, và giúp trẻ phát triển kỹ năng vận động. Kalb cũng cho biết sân chơi có thể là phương pháp trị liệu vì chúng tạo ra những thử thách về thể lực ở mức độ phù hợp, hỗ trợ các trò chơi mang tính tưởng tượng và giúp trẻ định hình các chuyển động. Những sân chơi như vậy mang lại lợi ích cụ thể cho trẻ tự kỉ như thế nào thì vẫn cần phải nghiên cứu nhiều hơn. “ Nhưng tôi vẫn nghĩ  rằng điều này đầy hứa hẹn”, anh nói .

Ngoài ra, việc sử dụng chính sân chơi để quan sát và nhận biết trẻ có tự kỷ hay không cũng không còn mới cũng không phải là một ý tưởng mới lạ. Kalb cho biết “Một sân chơi tự nhiên và  không có sự sắp đặt là  môi trường tốt để hiểu hơn về sự phát triển của trẻ.”


Trò chơi xích đu (Oodle Swing) cho nhiều người chơi, giúp trẻ phát triển tương tác xã hội, chơi hợp tác, và kích thích cảm giác. Ảnh: Landscape Structure.

DeBoy chia sẻ, một đứa trẻ cô làm việc cùng thường không thích nói chuyện với bạn khácvà hầu như chỉ chơi một mình, nhưng khi chơi trò bập bênh nhiều ghế (we-saw), một trò chơi cần nhiều hơn một người mới chơi được và có bốn ghế ở phía sau và một trụ  ở giữa, thì trẻ đã bắt đầu rủ bạn khác cùng chơi. Đây là điều tuyệt vời đối với các giác viên và bậc cha mẹ nếu họ chứng kiến, vì mối quan tâm hàng đầu của phụ huynh thường là “Liệu con tôi sẽ có bạn và có thể chơi với những đứa trẻ khác không?”, cô chia sẻ.

DeBoy nói rằng chuyển động của trò chơi xích đu bằng lốp xe có thể làm giúp trẻ thoát khỏi trạng thái mệt mỏi hay phớt lờ mọi thứ, hoặc giúp trẻ giữ bình tĩnh và tiêu hao bớt năng lượng dư thừa. Khi mà xích đu chuyển động qua lại giống như con lắc của đồng hồ quả lắc, chuyển động nhẹ nhàng này sẽ vỗ về trẻ; hoặc khi xích đu xoay tròn có thể đánh thức cảm giác của trẻ.

Trẻ tự kỉ phản ứng lại với các bề mặt và cử động thông qua một số chuyển động và cảm giác nhất định để phát triển kỹ năng vận động và xác định vị trí của cơ thể trong không gian. Cảm giác cái gì đó giống như cầu trượt con lăn áp vào người trẻ cũng có thể êm dịu đối với trẻ.

Stella McBride, có con trai 6 tuổi, học trong Trung tâm Shafer, cho biết từ khi sân chơi được lắp đặt, cô đã thấy con trai mình dần thích chơi với đứa trẻ khác hơn trước kia. “Tương tác xã hội là rất lớn. Đó là thứ khiến cho xã hội vận động,  là yếu tố quan trọng để trẻ tự lập và bước ra thế giới”

Loại hình sân chơi mới này được một công ty trong nước chuyên về xây dựng, lắp đặt những không gian ngoài trời độc đáo thiết kế, có tên là Spark@Play. Stephanie Sparks, chủ tịch Spark @Play của thành phố Owings Mills  chia sẻ mong muốn tạo ra một sân chơi nơi trẻ có thể tương tác trực tiếp với nhau nhưng không phải thông qua hình thức của một lớp học. Trong khi vẫn chưa có nghiên cứu nào về  việc sử dụng thiết bị đồ chơi, bà DeBoy vẫn tin rằng thành công mà thiết bị trường học mang lại có thể khiến học sinh tự tin và cho phép chúng cảm thấy rằng chúng có thể chơi ngoài sân của khu phố với đứa trẻ khác..

“Nếu chúng ta thực hiện ngay, điều đó sẽ nằm trong tiềm thức của trẻ”, bà DeBoy nói. “Nếu trẻ có 1 ngày chơi, chúng sẽ nghĩ rẳng “ mình biết chiếc bập bênh hoạt động như thế nào, mình có thể chơi với Johnny”… Trẻ cảm thấy mình thành công”. Những kỹ năng được học ở sân chơi, như hỏi bạn để cùng chơi, cũng có thể tác dụng khác đến của cuộc sống của trẻ, có thể khiến trẻ cảm thấy đủ thoải mái để mời một người bạn ngồi ăn trưa cùng nhau, hoặc cùng chơi trong nhà vào một ngày mưa. “Tôi cảm thấy những đưa trẻ trở nên dễ gần hơn nhiều” kể từ khi chúng bắt đầu chơi trong sân chơi mới, bà DeBoy chia sẻ.

Sưu tầm và dịch: Nhóm Dịch – CLB RUBIC
Nguồn: http://www.baltimoresun.com/health/bs-hs-playground-for-autistic-children-20140725,0,6290419,full.story